Logo
Chương 1730: Tiên tổ hồi ức

Đối mặt với phi kiếm đột ngột bay tới, Đàm Hoa Quỷ Mẫu nhướng mày, có chút bất ngờ, nhưng với tu vi hiện tại của nàng, đòn tấn công này chẳng thể khiến nàng hoảng loạn.

Nàng giơ tay đón lấy, dùng hai ngón tay kẹp chặt mũi kiếm, khiến thanh phi kiếm không thể tiến thêm một tấc.

Đàm Hoa Quỷ Mẫu lạnh lùng nhìn tới, ánh mắt xuyên qua dòng người, thấy một thiếu niên đang kinh hoảng nhìn nàng. Bá tánh hai bên đường cũng bị dọa sợ, xôn xao bàn tán, bọn họ chủ yếu bị động tác của Đàm Hoa Quỷ Mẫu làm cho kinh hãi.

Nữ tử này làm sao làm được?

khoác obà như iđ tiáh tiên hồ quan, thân hà gigán ngọc g.aqun háock lẫy, Trương d,t tir trên tnrg lộng uqân ođ ưgni rênt phong Ngọc đu at tế,h tuấn ta
pg. nth ,sư là tv h ênrt vi hnđ đu nth ca ioth cảnh iig bn iig m, cảnh n,oà nhân coh kóh
phụ tổ nhc gdn trở nihêT sư hínhc ưbc ii,g .iiG thnàh, ikh chỉ từng Đi bái áph tiên vỡ cư,b voà àm tu hn hhntà T ggnn không uy Thế hn hạn, hp trưởng cực Tam sùng cũng êitn ôgKnh igưn nh.t cahư hn
vác không h nth, ithuế nma ìhnn ràng nguy li sao, hnàh hgKôn àyn iuh y êinn yth cảm t ihm mình. lý là ìv
trn gian. cuộn, cđ unih ăgnn hí hnân du đạo nHg đi ncu uqá có
Hn ginư ếinb o?sa hgkôn cng ưhn Hoa tnh Đmà Nghe đổi, kinh lhn h:i còn chính lùng nnàg trước, uQ uM ,vy sc đó
cm nàC iđ cùng htiuế C iĐ igó đu olã để ovà An kghôn ,ti ghém ãđ bnáh bính niên mt. Hng úcL tg ày,n y u.đ Huyền ika Tể úahC tổ mÂ
đu, bọn gt ut cđ hgcn Ngọc họ?” it Trương oca vi iv xong, ,ph cũng nói: diễn xứng cht lẽ ikh ođ usy h không ca ,nhân thể người ar Bn hnôgk hni heng qu
pháp ac !nânh áhthn vào nhnã lọt hngC
ưic thiếu ưgin ,iak ax thêm ,qu gđưn ãđ nình nh nió: ig mt ynà nhân đi Cố thánh rồi, ntoà sau âyđ cđh nco với nA mối trên iênn t đi sẽ hnnâ. cưĐ hoàn rtnê
không yaqu lại. ,ltá Đi hn hnn ưđc tm nnhì niưg
sâu con il bt đối agnđ chằm hắn cái t chợt một nưghn tero trên ươngph hpn bị miệt, hhctí còn áhn hnìn như iếcl hmc ta nnhì cưi nCà íkhc cs, tm no.à gn gnH nụ đó mình, Hn mặt kghôn k ãlo khiến đgna inhhk dám âsu óc hyt ,ếkni
Khí nch đ,i thế phụ, họ tht gì?” iig bn là cgưn ưs
T đồ Vân nếđ cho Trương iãm tới. àvo aby nêhTi y ãoL đ ,c Ngọc hồi chìm c htế ca ikh
a.us iH lâu
k cảm nhớ ynà. clú gcái hGi
tiên a.n tr được như ưs vy, i,r ol hắn ib nkhếi óc yâĐ ln àl đầu ol yth mt bt chút ũncg phụ nh
ôV với đều muốn môn hn đnág gnhn khổng cl tsá thế lc ln rất đu n,ió ôhgnk hắn uryt trước đi àl thế iiG nhêiT Thủy nhẫn ếnđ s àm ádm bởi này nay lồ. của t aiH Gii. hnn, yth ,ơnh ch,m nhpâ ôV hnui sợ oac chọn thấp, Thủy nhân mc cgnà ìhĐn va thT
ãđ hai vy, tr mở i,đ hãy ir ơniưg đây nhàh li: hngĩ hcm Lão “Nếu ri y êinTh T suy rãi đ gNhe hng hiện như lời hmìn v àyng ht,c i,hn .s yãh của th tự Vân gơni
il htT ih!
g cM khái: nươig Mỗi an. it xong, at pg óc hátot s hgkôn Lão hmtê híkc và h còn nhớ nb bn htn ãngm, cảm coi ghi iv xy ra ìg nghĩ li gũnc lo bọn any, sự lnuô thy h.cák t hhàn ?ôhgkn iv cm An rõ k năm Li hcn Ngươi ika là usêi ivc iul ml uycnh lỗ sia nkôgh n ngôhk sư mình như C sia s vn lch ngnh t h .ct việc đu th mhàp mo phần, àml cân như y yv, lm s ca ,h óc cùng ânV cho lnuô mhàp Thiên nếu iưnơg ac Nió T nmơ vi ln mph ếnđ nhớ, phạm nhân ca ail óđ pn iàv nhgnư nghôk cảm chuyện mxe, h. ưs thể tồn cnyuh ncũg dù il này, định xưa ưgni
nêiT thành huếiT hoa. y diư nóđ ynuH hiên, Khí phía xưa đgn yu nH đã Tiênh ngđ, nch miá năm mt thành ếTh iiG, taò trở nêin mà Tam pnh iĐ trên rìt óig Nguyên là
chiến iGi thn gNc ôV hty cm Đi ca nìhĐ Trương hnêiT gioa g.n bất ca ?oas năng tiên yhT
không ư.nght y nCgà v,y aik nưig cgàn đám mc tầm như yth
iưng ìg? lia yàn cuộc Rt lịch đám có
ấu.” cNg, một vài Thiên inó: iV ưs nhìn d thơ do ált, Vnâ thời nươgrT hc người nh chuyện Tổ tm ãLo uyaq il
đ nht gnrt õci h cgũn i.ãđ Hai đối thiên nâhn anyg hpi aing c này, bn nht ếđn
qa,u uyHn T iĐ oãl đi gHn Âm ir aChú nàC cưb .it nếđ tổ
thấy ph iig sư U ếnkih kóh k cảm oàn có qyt?ếu nhCg uC l gtonr
xiô iđ mà cm htơ đến hCuny xa Tnươgr thi n,gưi phụ ấu ấu gcN ngyâ in,ó tih ư?” iv ưs nào? thơ phi
chiến, t cn .gnl không iThnê aL lần hêTin h huct lo Giới hoc v đang tlư đến Bn ,đo s Đại nhất bn đu hếpi ehp yu t gnhkô Đình, yTh áđ:p h T aiH và nVâ thiên gnúhc tí Lão vị Cc n,iTê t.a Đạo
người .đi ,mni imá mt đứng tc sư rtên đ im nỗi kôhng uđ niê,h pl Hai ir
năng lơ T bóng tm trong dáng vị Lão ó,in ca Thủy iiG y đãng uhicế âVn êinhT đại .iak hnp ôV
v ihC têin L. tm ac tình pg trò Người th Thủy của tử hpi tngor đo cynuh tràng hk Gii đ iđ iV hyT ùim gon, ra, uâc rồi.” Vô nếm vị iGi, thní vài oĐ kia đau ưs từng ínch sp còn ut àyn sĩ mxe ôV Đi i,ak ikuê nht ntrê
nhìn rit địa. h nheo mt nxa,h chỉ nb àgoin tm àov êhnit nVâ ênl nh, ngũc Lão ca ơri hTnêi nKôgh vgnù Tổ ánh vô bnê hư
huyễn kh hyt ca mộng ta uq y. cùgn nưh nôkgh máđ il của gci của gũcn ,mìhn nhìn tm kia, quá đó vết nnâh Y ud àl người
ưrơgTn m íhk ,hi ng tràn giác. yđ hcn Ngc lời
nmă ,aki íknh iđ nh kính òcn cnh qau s, s mđá ncò kính íKh sự Đế. àm đy đích s tếu Cho thân gđn rtong hTêni Y chí d nNugêy giưn nêTih ếĐ. pg thm thành Hnuy ,Tnêi tu ưhn Tma Hn vinh lại nv ùd ích htm vi s vn ntrà ,vy iiG, y yl ygntu òlng này tưv
Thiếu C nđh nghn Hoa mkiế naguq ùli gn v thoáng êyxun ếmik ư.cb bn rt m Mu đến thiếu êinn một auq đg,ôn nH tm sua phía Qu gưin lóe lại, niên lảo li tc hyc đám pl da il, ,h kia đảo khá.c nA trước ,nêl tm ngàng, ném va àmĐ
hm n,hl nói, gànn voà thiếu ápđ như lưng rơi nnêi ếibt ngig ngs ánh ôih ar nbăg, il Mẫu ac lạnh oHa mắt m ếiknh nên Đàm không aso. Qu átto
thnhà b “Sư .ih Cu hẳn àt không có chi ngôhk U ,hp aòt vật, này âm xmâ
gNyunê uynH íKh êTni ưntgơ ?ư nH ail
thể nh mi ai, ,ph xem ac k chn gànc khinh hngtư rưgơTn nôghk mun gian. ihu l,gn ý mình vào bất hắn ưs Ngc thể ưgthn gônkh mcìh nhân
iđ cầm agngn gNnh nh An qa,u ênni. Hoa gót tếhiu ni hánb cưb đờ. káhc uQ Mẫu ânth igưn sau, ngc tô đi, khi lướt uqa bính otàn teho àmĐ C
người ìv Khí Tôn i,nó Lão uiv nói đmá thấy êTnih chm bởi nhàg êTnhi rt T thể mt íCh Nguyên oĐ unHy êiTn hiTnê h dặt, Vân nhóm ùđ,a dè thậm cũgn y .đu ngay y kai mphà iãr Hỗn ìn,Đh còn c cảm chí
ámđ iĐ bản ob áic, mhi. nưgi nnăg hCúa một ituhế ùrgn ,uaq nguy hcám T nHyu Đợi mình này giác hắn, m iênn rất bt tưl
ucc luôn người ,ymà ưnig nã?o ih: thất đến il àny phiền khiến ihk Ngọc íhnu m nưh nuhcy phụ, đã ht,n phi ưTngơr năgn Sư igi rt iđ t mt
icá hc u,aq u.aq là yqau vn đã nh Một cơn mt thi n,ưig tôir ămn gió
uyqa trời. hapí thc áoc đnga u,li về định hồn, Ngọc ìhnn nh l hành giưn nhào gnrTơư chân
nói, hpk cũgn thành nhìn tu tĩnh. m nv my iTnhê Tổ, Ncg inêt hdan rơưTng lời âVn sc nìbh Lão lừng trăm mt ,năm Hắn tiên giới.
hT óđ tnhí ì?g là
đám hui tm ca gp thấy xnug đó, đám so,a luôn th óc mc qu Sau mnă Đứng an, rtưc. họ ulnô còn aik ccu gôknh vn g êtin nghn tr ki.a uqa snhi, u ãđ nghôk y gknhô li nh v tm pg đ,yâ hn y nhân tn,gưh ưhngn lại nhưng đó, gniư ôgnkh hti người chúng bn nhnì y cnh, ingư vạn y dù hyt hoc thơ tvư tìm