Logo
Chương 70: Ma môn mật quyển: Thiên Ma Thiền Ấn Pháp

. . . .

“Tam lão gia Mộc gia Mộc Thần Phong, nghe đồn thực lực ở Luyện Phách trung kỳ, còn có đích nữ Mộc Thanh Tuyết cùng với Kim cương quyền Đỗ Phi Võ.”

Phúc bá mở miệng nói.

“Luyện Phách cảnh trung kỳ, chẳng lẽ chính là người mà hôm nay Bạch Thiên Vũ gặp được?”

ac umn yuq hoặc, m sự Tognr nhiễu óin ggni heot amng Thần. hồn Tô thn
Nytug yoxa T nHà .nưgi
hP uáq ,mnhì àyn. Trấn ý Tô đã nđáo Bắc iđ nghe b àHn ưgin xác vì T đnh của Thần cục tB tb il trong gp,ơnhư yus gNuty
ptiế ôT inmg nTh trc i.h m
úthc Thn hány ngạc. ôT óc kinh bừng tm th,n
dựa aT điã uhncy ciêuh êhiuc othe bá c ,àbi đãi crtư itếb, kia.” na úcPh quy cách niươg đã
nv.i hậu trúc sao sáng ah,ưt asu nrg Trăng
th ũncg Tử có àl ngôkh khgôn Tô hìt iph Thn nHà ac tNyug nnh. nòC tm yha xác htt
xgnu hniTê Tế cnò thiếu iêhTn Hà ar trí êniTh Bhc Kim vị diệt Bạch ,niú Đường.” mi àl Thần chủ gia Luâ yl ũV ũV tay mời ôT vi Lôi ìv hN Lăng cgùn Phong là Lăgn âul do ncgù gai Lôi hinTê Lôi ,iag
Đgnư Hiền xem Đ,nưg at Tihn Dngơư một nếđ !ếyuhcn T nih ar phi iga xut
amhn ig n.ói nưgi Lão khom hung cá mih
h.kcá ynà hc tm Lcú
điếm tiến sân nh ri hki hc Ho ovà khách kia. ưctr yM Tn ngiư
nđ,e ging Tgrno mắt nhy ưngi rũ, người hnT maú. áo unm bniế ,igcá hnư Tử lúc táph nádg sinh nên thành quyến ưcrt nibế cũng ôT tím màu c tb ytugN nHà hóa, tri trở tb
gnhô.k òd maT emx thiếu uhgn hay manh uthn thất, đi tni óc luư mi gia, xét ta nhìn il ngươi th at nd xme tm
im ođ hôgnk không gì T cần k mà áig Đàn ti ýl hẳn pih hắn gp bt Cung htì rt hn. vi h nói còn Dựa nb theo đúgn,
nghĩ. Tô mth nTh
đã hoa áqu txu tyunr ncò gai Đường.” ưing ra, aM yếHtu nưDơg v nHi hiện tức óc int Bt Tụ
ác khom ãLo .óni nham hung him người ig
u.đ thông vnag imđ oáb ly, êm hưtgn chút ôT Thời tahhn otnrg lên htc âm Thn ehnk
gũcn óin nv Hia nc tná không thng g,u không .đ oàv người hâ,tn
hToe !at
biết ếnđ nnưgơ at vì hgnKô nuych Tử ôc ì?g mtì
iđ .ếphi yu với đã tid Chu đã ig Giáo ăn,m 300 nih “Đại nvgo tb không nàH còn luận iĐ ygtNu S
ànH n.ió nThêi Tần
đuổi bị sao Hàn ếitb ơnưig n,Th ôuln Giáo ìv Chu os?a “Tô Đại gyNtu at vẫn bt
không vn đ li Nguyệt nHà ynhcu hTn ghnnư nió T ih ưcgn mn,u li hn muốn này. htgn ôT vào
hnnì nHà gnig Thần Tử hn Tô nói. ugytN
gônhk ôT nhT ih. hik
T Hàn âVn gut?Ny Thượng Quan l pih “Chẳng T nghôk
ugCn nh vi xúc. nguyện T xúc vn ý Đàn th Nếu thì ngiư ếitp ipết óc
lcú ngTươh này tưcr hgưNn gngi clú lm. nâV hgôkn dáng àm T nh ingư gặp Quan
tay trong nàH hắn. Tn đng nam hêTin lgưn c,iá ơgi íx tay tm t sau vào cờ trong dậy tor aty irơ
của Hẳn nh hhnì, phương có páhp Bh.c thay là Mộng nếu đối hngkô hôkng nhân thân đi s phu hơpưgn mlà
Kmi Đi ta ongx ếT ũV nĐgư ếđn ihTn sẽ Pghno uâ.L
dài. êĐm
yđ?â hắn bọn umn áuq họ làm “Bất pg
óc cúx m tm mKi u.âL ếitp thhc Kgôhn nòc agđn ig hiện nên nc “Nhị hPgno aM nm hiMn thnhà hoa c,a ếT thể Kmi iv onhgP nữa iươgn ayt ếT Huyết inhM ht,c hcth trong Lâu, mới ôhngK nh ơnlưg ũV
môn mnă Ma mật nêThi trắng. ht thưởng gtàn ohhc đế itn mhăt màu rgútn tc íb cq,u Đại Tnhi chủ rút Ma hut S ca Ấn ,ápPh ghnưt enhk quyển:
hơn yuT sc vẫn ưnhgn ctư.r rằng tái đỡ thn tm ãđ
m Tần Têhni mign nói. nàH
thường uLi s sơn im ếnđ eXm người Mi ngươi.” đ ươ,ngi gùnc đi tht Tn ra tt Vô ngươi cả úyTh xem gưin
honPg ct hn li uLâ iv thế cúx iga, gDnươ muốn ,tdi ếT iLô it xcú ưgnĐ Thiện thì đã thể có cngà tni nhơ Tụ iếpt cl Kim ònc Bn bị nHi ch biết nhiều àhTnh tiếp Đưng háhKn Đgư.n inh
đu. gt Thần Tô tg
Đường!” hc oã,l ngươi h hin bo tại ta hniT đệ, iđ Lc này mat
giờ hc ongPh àl nHi âuL lâu còn ũV .an không ếT nh iKm
gật Tn đầu. Hạo tg
êm.đ biến mất bóng auS ra trong ikh đó nh đi hn,s
mtí ngàn tm Chỉ uàm na hukt êrnt hce tm khuôn mt. óc nmg hec
bóng ết ht phải người ơ.nh tinh tM nihu ếihkn ta óc nhnì dáng
hit nay Páchh .nhc đmi Vũ nuyL một giác nhTêi đcư itd nưĐg Lôi giả cưng cBh môH mc
hoặc úcrt, Hàn Tử uNygt Quan nh Thượng là ch T một ãđ grn Thời th voà cbư ch nthâ iđm này inó áo nâV n.h tím
m miệng Tần Ho ón.i
ítr dgn xa, bóng nhT il ôT v hnôkg tới, mở gdán hcác ếnit nàng mt miệng :óin đp b
ácc gtưnh Gioá Đại do rt àHn gơniư ônhkg huC hnoàg yâv chính lập, sáng aob n Nguyệt iph Sở sao?” iĐ tuiê chuyện hnbì
Tần ihôk sảnh ngồi ãđ ếth ihTnê vi ngùc mt ít đại thương H.àn oH otngr cph Tần
nữ ig Ta nương nên T là tyugN Giáo ànH Hàn Nguyệt ayh ngươi nh đây?” náThh
l.i mà ghcnú ta úhncg núhcg đại àl ig vì òcn năm tb t,a àm uiđ đang qcu Bn sát nm đế S không lưu ta íb Đi tàng phải gũn dit đó h
Vũ, Thiên ta tin thời đ.ưc có Bạch nhiều v ôgkhn rta ct hôkng mT
ch h,c c có tài uđ ht lên ,cưd ưđc một cưb ntàg mtì !tri nâv ó,c đna đều mà Tất Võ nâv! một ai nti
g,hĩn tưởng sau đnh óđ Tnh thầm anyg ưghnn ph .ynà ôT ý
phú ếđ àm vật S ità quốc gtnà hngt uưl i.l tr nmă àv ngàn ob ũNg bí đi Đi
agi gai tam emX lão Mc r.i hn ra này
hnc tm hCc hgknô cũng nigg khnuô auh.n
mày. nhT khẽ cau
vi nửa ngig toàn gương r,a Quan hTưgn mặt gnhkô Vnâ. onàh T gương l T mt ca
nuqa Tự thù. ơnCưg gnio mnă Phật lc imK àhThn cđ lớn tnơgư ônm áhKhn ph, đi trong cl mt thế tr thế
nh Gió mít. áo thổi yab