Logo
Chương 14: Đắn đo, ngả bài (2)

. . . .

Trực tiếp bắt lấy Lăng Thiên Hà.

Nếu đối phương không đồng ý liền đánh chết là được.

Chuyện rất đơn giản dễ làm nha.

tm tth hnìN trước.
tìm itn àl uếy esn unm ch mhp àiđ hămt Ngũ đne lan ct nL túch này ch n.tuyr ih at Lgnă
li hn Không ti Tô hỏi nTh hĩgn t.rưc
đ!i ănng đó ignư Có onà ếpti úcx vi hk
cĐ!ư
àlm àH nh tức. àl L,uâ heot gănL Phong tá itếb Vũ nv mt ph hn, hóp tin hc túhc ulôn nhTiê lâu lý Tế ph miK thân
ipết khác úxc nah? cho hơgnpư kia ihnu hội Đa cơ rt iưgn hắn
nhnì àon hay xúc từ nyà ct iươgN ếbti nngà đi th,úc tiếp Lan tni ht xem chút óc vi không?” nT hu gnd
đó? trong ôT ra tm nH Thn nhìn gì t muốn
lầu lp chúP ri kih ưgni mhko tc c.ác
inmg T Vân Thượng n.ió aQnu mở
gănL àH mc nhiTê ókh tyh uhi. chút
gnưx ơin nLăg xa yàn người ôh có goi,àn lạ.” ngươi nhkôg úthc thúc,
phát i.nh gơnpưh hnư đối óc đã ngoài lực àm ,hpt ôT hôm uâl thực vậy iT étx óc aqu nôkgh quá hTn, nàng nêb gànn
khai liên ct nti ngyà uqt tìm ếnđ nhưng đài ức nào anuq c ũNg không óc phẩm. nH nes ưcđ cũng
yth khó ihu nLa cảm Th iuT nữ .ih
nil h Ngươi bm ra rồi bên báo ,mch nhìn sát tm hun hik aunq ngoài ti bn !at ìnht mhc
T thấy ct nikh tr nti cng. Vân àny, nQua Negh Thượng mc
không Xuân Uyn nh gcN nâXu phải Uyn, Ngc my nàgy so?a
đó nh ai chống nhCg lưng!” lẽ đcư
“Bên mật chỉ ngkôh iàong ccáh à!ov c,a đ còn nào khác óc tinế một thất
hTn mọi uchn bị chuyện. lmà inH ôT ig
ym.à nói, hNeg nLăg Thiên auc kh ôT Thn đcư
cch rontg lát. Ch
úrt các dưới lu nưhTg it T mà Vnâ inl g.n hC tm lát nuQa
genh óin hp “Ngươi boa ghôkn! auq ig ta thân
Thn hTiên Tô đài qnau hk tức eNgh m.hp đnế nói ănLg vi liên tưng hn tin óc rằng li sne Ngũ năng àH ưđc s nói, Thần
ếihkn hniêT àm Nhưng tếh ôhm inhk li chẹt gLăn Thần ôT nàng cg,n hco àH. tb ayn
.tc tin Hn nc tbiế tmêh
tmì chuyện từ yàn còn hc uih hTn đ?yâ nmu Hn Tô
yht đó xa, áb Cách gai uqn hPúc uac không nhc kh àyn y.mà
tưởng Lăng !anh tb êhTni htư, thể chẹt ôT hTn ,Hà được tgưn không uiT th
nhT ìnhn Lăng Tô Thêni óin.
tm nùdg iếmk ,tchế chm một àm àl người th nght hhan,n kiếm đ tc aoc uxt tr kiếm!” ùngd âmt âmđ B
bị Vũ êninh s ăgtn như giữ, rn.g Tế thnì tt obá uâL dni nm ngnă yv cl hắn oPhgn êrnt Kmi
piết nhT hỏi. Tô tc
it chỗ hTnưg ingư nhnha T oxya gnchó ir hướng i,đ nauQ Vân. Hắn
nay iđ nCò ibu rt có ,hns gai nrtgo của đi s ếuith mhô tayh nữa, .ln hni
nên àH muốn thử. hắn hỏi ohC Thiên Lngă
Khhán iv uhct nueq so nhơ hàThn nCò hắn.
uca qau nhìn Tô thấy khách iđ riêng óc dừng ôgnkh Lăng ,il Thn y.mà phòng khẽ Thiên Hà
il phát av cúhP kôghn hcynu bá tuth lâu. ihns
so?a “Không ta nó, oàn egnh tếch thế nâht hnât có hp như hp tbiế thúc vy Lgăn
n.ói mngi úchP m áb
hteo h ếpit iđ Lăng sua tc ihêTn hT.n hnl,
h bn ếbit “Có ht mật sao?” được óni àov htt
thể Tô ưing nhbì nv cm ndi cho hiu ácig nTh angm ôghnk .cđư mắt ta phát nhÁ iđ đến mắt lặng, nih ánh nhT
,ta cúhgn nulô không óc với mắt hội trong nh mà tầm nCíhh ngiư vẫn pitế ca xúc kh!ác
ì!g ta nìhn trò hcơi emx Đ ưniơg
rt .li húcP
đ cho at ulâ inó? hgnôK nyuch btiế đây có ch muốn ti
tht. mật nưgi iếnt rongt iHa vào
thật ăhmt yah sự đang nkhôg t?iếb
b mở mật tht ra. Ca
biết. tin tức đã àyn cũng hắn Mấy
at tiến cùng Nơiưg và!o
Hà Thiên miệng. gnLă m
Tô ac đâu. gũN hiện biết ibu sen Thần htt mhp lẽ có s ôT T àđi nh,T
ngươi!” unm nuqa vi àvo tiến trong thúc, ntgr nói uyhcn “Lăng at một óc húc,t
ggin trầm gnLă êTnhi áđp.
thân ônghk Thiên “Lăng sao? hoc anL Hà Uyn hucc cgN Tn Xuân phải
Tử trầm ghTưn nauQ Vnâ giọng nói.
nó.i aQun ghnưT T ânV
at n,ơgưn nhân.” anL gặp uiT phu mun
hnPgo ũV thành ta âul c tr đ s iKm hkngô ngcũ Tế ươgin ôkghn thì ếNu ch !âLu
ganm oeth gia t!th Lăng Thiên av mật hPu n,âhn ir Hà iếtn vào ếtuih
utx yl.un àH theo tu quan mang ihêTn bế hn tht mt ctưr mà ăgnL ãđ hiện Thn
gnđ. mnhì iB áuq ìv hn umn mc kôgnh b
này, mt Lúc bên trong t.th
tra manh lẽ ngăL ngươi a?n oàn ct,úh chút ra chẳng ôgkhn mi
i,ón ưcđ eNhg Têihn .ra Tô Lăng Thần Hà ngẩn
Lnăg nìhn Hà .nió Têihn Thần
gnăL tch Tô Tinêh tb Tnh htế !Hà
hắn àl mật ut at gì? tới hc nơi mà tht luyện, lâu làm àny ntưgh ovà gmna Đyâ
.ưnhtg có âLu ngohP lin Xnâu hắn nếđ ếT ulâ háck tại li rt uđ gmn àtnhh hc gàNy hin Kmi ,Uny Ncg êitn úcht
sổ iđ hai, lên ânV anuQ ra ưnghT T Lan Tiu đang áb ênb lầu đứng ca nd g.oinà Phcú nnhì
là àm úcl nygêun th bị nânh Bạch Đến uiđ hn đó ôT có ar gnM giết.
óđ thất cửa tm đóng uaS li.
gănL khỏi oàv kngôh mắt Tô nhìn Thần. inêhT Hà
tin iTnêh được đnh óđ? ìg nH tưởng iếbt gLnă htn
Lâu ưhn năm Kim Tế inhu Dù sao yv. àH Lăgn nhoPg ch làm êTihn âul
Thần Hà. Lăng Thiên iv óni
ôT ysu nghĩ để yâ.đ ađng thế như h bo Thần mlà Còn onà
âthn ưcah inó! ngươi ph nũgc ngeh tng “Ta
sao? Nưh vy
đã aT ar gì ít đcư c?káh một nghĩ ngươi hn
nh ưĐgơn àH mnu không tếch gLnă cho ênThi hánđ mnh?ì thì thếc, hênni ghnkô làm nếu việc còn hđná th
Kim trợ chógn ếT chp iúpg hn th óc chưởng Lâu. Vũ Cnũg nhhna hnoPg