Logo
Chương 188: Việc xấu của Đại Hắc Ngưu

“Chúng ta ở Càn Quốc cũng đã từng trừ bạo giúp đỡ kẻ yếu, giải cứu dân chúng vô tội.”

Trần Tầm, tự hào và đắc ý, uống một ngụm trà, “Ha ha, ta còn đã đánh Tông Chủ một gậy, là một đại nhân vật quan trọng đấy.”

Đại Hắc Ngưu cười khúc khích, làm người khác sợ hãi đến mức tưởng rằng chúng đến để giết người.

“Ta cũng đã đi đến Tứ Tượng Minh làm thám tử, cảm giác khi đối mặt với kẻ mật thám cũng thật thú vị.”

gnrt Trong ihk n,úi đó, yta trên óhik tử gnđ cm ad .tghn ,tcá H làn nhđ n mại, loại váy n.nõ mm ămn ccá
lão tni t! ta cung Chgnú
ct ánb nit H gôcn tiếb mau hácc làm tinê tm .gì ut những phải ki,ah người ôknhg hkác ihknế
ưhn kcáh “Nhưng của lại gôcn t dám nói khai người vậy.” lão
t iêln ct gànc quyển tiếng ct cố àv giận hcsá Nó ưing clú cười di. mà yl ngg giành ,Tm àcng nvga rnT
Hc sẵn gưNu nưlg !òB..ò..... asu nrT ,Tm nđ.g nhhà sn sàng iĐ đgn
của “Chúng tổ!” at ãol lhn tuân xin hmn htoe
đến. ãđ cngù hnìn Họ mc h nhau mtăr mi hc năm đợi nrg àm cũng otgrn lgn, ih nnh icu ơc
mi nôkgh hia ato ưnig tM nlgu uq gnđ nhìn chiếc lng dám đất. bảo cl hkiến nêrt thẳng, phải trên xuống hônkg trung, nhki người, yu
c “Ngay Trần mt rnt lt,i cũng mt thể vi lnê ngkôh khỏi khởi mắt mãnh nmi ta. ánh m,T đá ênb ac ghn nghúc nhc ikh ión, ôđi mt
.n...gÔ..
luôn iĐ giá, điều ngưỡng uưNg th tnh Hắc Tầm. àl quý ức Trần m yđâ àl
.ò..! “Bò...
yd cho s uiđ vi Tm, ầm ngb ign ãoL lý.” giảng gi khuôn tm đo ưuN,g ngươi đỏ bây cũng Trần d, ta v ĩ. đng àvi
“Lão người đã chỉ hi những Ngưu, coh sẵn nhdà .gàsn
nl ra tm nhìm Đi mc Trần yl ca b vi hyt scáh l cuốn lừa, phn vẻ Ngưu, Tầm, đy n, thau nhỏ Hắc
tiễn ta olã tổ!” cung “Chúng
khắp rt tu nêl cxú bất nào, ynê sm không ingg nvga il, hãy mi mc s nơi, umi đựng Mt kỳ nói ahc luyện.” “Vũ tâm
Tm hn. ht lnu an vi nl Ngưu ò...?” unm cH tin “Bò... htc il rằng hn rnT lý đạo tm hển, iĐ toh s
!ò!... “Bò...
Bc nSơ phi Có vng phải mi cảnh, trật gnuC Cửu như ht ct yx tiếp tự, ếnib ig gưnhn ar htư.ng ìnhb c
ági. “Ôi, uýq bối tm đúng bo àl
Tầm iĐ dậy. ?c nti ãđ ,Nugư ò...?!” v ngột Hắc đt đng lại nôgkh vi tất ihg “Bò... iLu được, mặt ht rTn bật
uưNg íkh “Bò....ò...!!” tc Hc Anh ac hưn Nguyên to tổ. iĐ gnưd nơh c hiểu đnga v t,m loã m
nrtê k ánđh tri đã rnT chạy đường uc dià, tc chúng oàn ht Tầm Kgônh .rtn lưỡi tức dao ếtbi at thả g,in
hnm oteh ngúCh ta của âtnu t! inx nhl oãl
ìhmn tng Hc ơni vậy. ĩhng ych Đại sửng ts, ãđ uưg,N pkh ưnh rằng cnũg
Bách Phong nháđ về Tông…” như ta Loã lớn, bi Lôi Môn, ihg épch ònc ginươ Quỷ n,yà tông ccá áchc ưN,ug êTihn n,Mô hnìn ônm ơnS
ãLo gì cả.” đnế unaq niêl ,Nuưg ưginơ không
...
nhau ưic ếnđ cnh li cH Đại gnkôh bên ncùg Tnr hếg k niệm. aưđ Tầm, ngng, ưguN nô
h,yk gsnà bị ht àl ns cười “Có chuẩn ch cái Lão mt óđ hãy tn.r y,b để luôn uNgư mT chạy Trần
guCn gnv li gũcn Cửu Tm hò àv họ Sơn, một hỏi i.nơ Hc uil s khp không. từ uNưg đpá hté uđ phải àl tiếng nrT orgnt iĐ bếp theo, t
hìt ãđ cơ nchu ưhn Ngưu, och khắp mâ runyt !inơ ra Trần ,b mT uNế hội Đi s Hắc ig m ihsn grnưt
tiệt, óc lên vy, lại như vá ia “Chết oad t nòc ta dưới tđ đt phngó mc cm. đ itr tay ơn nhg
iT ếutyT Cốc.” sau phía at s đó v ntếi cnhu b, any chúng Thính
ácc ếngti ôh tử mchì dãy hkp ơ,nS trong gvan của hgnôk lạnh ub n Cu úni mi c id ccá từ khí ta ơ,ni Cugn nla hnđ .ùlgn núi, và
mt mắt, hki mộ phi usy iĐ aot ưNug Ngay cH ikh Trn ni chóng ĩngh nhhna Tm nxgo, vi x.a nhanh bo tc đ óin tm iếnb ếnđ h rit, ggưnn sâu chân ikếnh
ihu Trần Ngưu kiện qa.u đã iĐ ar v nìhn những Hc Tầm, sự
...
coi ênrt ,Go( ngun bi t ,nlgó a,oMup ưgn,i ênugNy nhưgt độ thể il ,iđ chi gngi “Ta tiếng óc t Anh áhti lão iđu inh ,Ienrtten t! ). gc những tv
động. nb nth bt uy nghiêm r,ti .tcú sáng Sơn ngờ áhpt chấn ihgn nlê Tm tai Cngu kp aHi rnT câu, ntáhh óin thế hacư Cửu ar
nB .o..t
C!!nm!
tồi nh kích Tầm háki, hTt t c,íthh .noà Trần bày cảm gôknh s lại àl cthú
đã cch cngù rnatg Tầm ưtl lúc .nol khác hân gia nhỏ, dân tm ođná người ònc ãđ nrT at Ta iv óđ uqc sách trốn, íhnch náo ac ccá qua àl hcy ,noha ngt vẻ làm
về hnư mnh ln tinê hã,i Hắc Ngưu rTn àcoh tm r.ti vàng píah m đầu hìhn nkih h cùng bu hn ngch iĐ vi Tầm cúi thế, ếikn
gnôhk định suy ưNug nhiều, “Bò....ò...” .Tm quyết lời Hc hgnĩ Đại áqu nrT oeht
Đi qaun khúc s chuyện v cười ơinưg ngô va của hiu hlc không gì. uđ kh,íhc uiđ Ng.uư ngây enđ it mT Trần nilê cưi đến aT im nãy Hắc