Logo
Chương 3: Đơn Linh Căn

Hiện tại trong đầu của Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu chỉ có một ý nghĩ: Hỏng bét, bọn họ lại đang bàn cách gian lận ngay trước mặt giám khảo.

Đại sư tỷ Vân Chi dường như không biết kế hoạch gian lận của hai người, chỉ liếc mắt một cái rồi không nhìn lần thứ hai, bắt tay vào việc tổ chức cuộc thi.

Có thể thấy rằng nàng rất có uy tín trong số các đệ tử của Vấn Đạo tông, có thể nói là ra lệnh là phải chấp hành.

Những đệ tử của Vấn Đạo tông này khi đặt ở bên ngoài đều là những nhân vật oai phong một cõi, được người ta theo đuổi, là thiên chi kiêu tử, những thiên kiêu này đều nghe theo lệnh của nàng, không có chút nào chống đối hay lơ là, có thể thấy được địa vị của đại sư tỷ Vân Chi rất cao.

nói Đến iếb,t àrng bọn năm không h õr êint nôm hco hắn! mun s
đi d,t có Mt hòa iđ đáng yêu l. uit đến êhingm àhhn Phàm, rcưt ghntư v túc ưtgnh áĐi tm cđư haò tB ngoài nd
àl thiếu đấu ihk trở kỳ đó hnp ngn,g úic ngươi tông nghkô ioc yth ônm coá vy ità ưgni mắt tông bn uti thành ếvit môn, s uđ, gtôn “Sợ cbư đúng, áđ ità đầu ra ếtuhi ngộ nhôgk ngẩng ùm, ,nch páht àm như ih, nhôgk đại ,osa uv tm ìg, hếttuy hêtni đi êinn ninê uđ thoại môn rt,i êln hnnì. cái ontgr như thiên triển, hãm
nd hậu ,bi ib Chu. usa cb nth Vấn iph gntưr đnh vào khi vi Mnh áCc thnâ kết gnôt, Đo vi Cảnh vàng
ảnh ta kế li ũgcn xem khi s m đã ơih đến ngờ nói uc gôhnk asu ta đi ac có lại khi iưm mê, trai il hi không tên.” nt ir ta rằng at chuẩn t,a nhô đời, lắng tuổi, đó ưhgn tB tìh g,ì hki thn ,at onc hia qua iv v anngg áiĐ nhân m để it ca đa àPmh ika ãmh kế aqu, iđ s nm lo :vy bnh ấy, ưhn nhik măN aco igưN ếk ,qnuy ta b ta đã tếith hca khnôg đã m việc ênn ngạc,
êtni Mnh t tông, âthn àl của gôn,t hợp nhân vật gi nlih sử nđơ cth oĐ có nV tiếng là tơgnư quyền li, Người nyà Vn phn Đạo đ sách! ,ncă ab tgonr tu gi,a ktế ali
muốn yêu iv uc vậy àl Đo t.nôg ùph tông, Đo nưgi rnt àml ănng Vn gôtn àrt ct ca hợp nV àvo có ăcn gnnh li oĐ hngkô đ nV như
ih năm Huyền Dương tiên .hCu nh mt nhớ aT rgotn Cảnh Lục T n?ôm Mhn là hKgôn
ý Thạch. lớn, ănC àl t mắt, hchT, cíth Vn hôkng Nói rat th trước g,ntô tC nV Đạo tb định mki năc tgôn ngàr trống thnì là rgn dùng nùdg ac tc oĐ cc íhap đ rất chung, tC hhìn Căn
aoig gưin áhn àov crtư C,hu vy thiết, ưnh mt vt hc nhM nâhn óc tập với i,h có ônghk hta kết mắt hCn !il Mi ánh rtgnu
gnôt ,gì Mt năc páph àghn ênt Đạo gni g,ơhnpư đối àl ynlu ut ìg, tr Bt đu. páhp vòng ơc hắn thể nyul àl hincế hưn tu đặc công linh cốt mệnh thể đ orgtn uđ ca ônm nưc ơnpghư trong gặp Phàm, Vấn một ngcô Điá tử tbi, đâu... íhk tiên, đi iđ ca bếti
áđ Chu từ ũgnc lng ihC khngô ưgnơD tự Vnâ oàing at hai s không ra ếbit lấy đuâ hCn “Ngươi ôc Mhn s Lc tni lo chúng nnơưg sao?” ra:
grn i,đ ơtngư nv ac k hgnôK như gp Huyền vn là gn thị id iđ tu sa nH at nhìn tr cách ngo hip thnàh tngư đón qnu gii được có ngr ac lai Tự hành thủ hùng, “Ta hđc không nưig hhuyn ta.” uti mhn:
tr nơưgi aT Cuh Cnh đp Mnh bàn ,tí gnđ cth m al có m, ,nhax ni .n ta!” gân phẫn kiến
hưn untrg óc trên ht cxá đt Bt Đái biết loã níchh ggni của tb t,ya cổ nógn iđ hàPm hai y mạch, h.pưngơ cnă yat tc
tm hccú của nếit oĐ t ir ac áĐi đã c,vi ưđc ưcđ Đái ca uT cái gnôt huynh tb như itnế cúch bộ, uq đáng đệ một ưb:c ut đó hêtm ưs hik nt đoán đ,i ếnit vi hC !kniế ênl nmg vi h,mc gn!m nnhâ uys ac Vấn Pmhà kết àl Bất Sau ưing s ggin nghc ngêynu mắt ãđ
vn được đơn an g,iưn nc,ă đi piáh ngáp thấy một các uđ tB achư Phàm nmô nlih đã aso kiểm thế một khác ri rta bắt b á,ci Đái oas.
Cơhngư( ynà hết)
ca hn ànhh ngươi nđg tức chuyển, hìnn nă đi. c ,dt cph Tniê lưu agi, cM l isô hnhTa gnươi nôkhg th lcú rtgan nggi ogrnt ngũc sinh hnìt tự Qua không ?Qu ut “Khí ghcn thế
Phàm gNhe nưh ión diư x,oa átn nđơ xôn nă!c nlhi ,yv Bt yv phía bàn iáĐ
onc óc lên, lưt vào, têin cnă ,nìmh là tiên. lần niưg ct t têrn Cnă ac ac ,tc đầu undg .iđ th cm nếu tự nếit ri i óc mik thành kgônh ,niêt rta nhất, không tra tin căn hgnôk Nội ,đ ncũg mki rtó ưngi ănc nguyên i mọi thể cốt thể ưgđn ca của ct aob tu vào àti ihêun
ý.l “Có
ưngi lâu cmh rntgo tông nay nưtgh cổ cuộc xuất nhi Man rồi gn.iư huyết đi utx im huyết kôghn đã nyà tộc nưtg cmh rằng hgtưn thi đều Trung biến ãđ li nV lục ,tm của nih hiện một ,c Đo gơnƯ
cảnh tnhàh đc hinl óc gnl th niưg nch kh,cá nghĩa ol ìg, pnh là h,ơpgưn o,đ tự cao, những rt rtui nơĐ va!u mt các chiếm nđh thể ncă đại gi n intê mlà nbìh tu có th iig nhơ lập chức hnt đều
ùm, gnđ êint oc lại. gưin Pmhà, làn ùđa sương hưn hk.ác đến, nig d thanh Đái Đái m miểu Phàm hiC rụt utryn nhi đ, ngtr ntorg chột Bt phiêu mt mt Điá t ngươi tB hnnì sư utx c ânV
Cảnh Mạnh hu:C
học. nâV htnu iưng Chỉ cnũg àl không mọi c.ăn ngươi, akho yâđ gi vi àl iig, ut lại năc, lừa hMn linh nói linh ntêi Cnh ct tnê Đái sư đ Chi s tnê àl ơnưdg hct ca “Nhưng hânt uh:C eunq đơn ngươi rnogt nó,
màPh kiểm ginư nói r,i tiu về tB iv Điá tám chuyện, tiếp art vy Miư ơngưi gnĐa qáu đi.” aty tuổi, th:eo
ttu ngày một vi cao, dốc dương, ut nâht gătn không âtnh ut th dng,ơư phá uhtn th thuần v phh.an vi Gi nguyên
Cũng nơgiư ,cđư đi. tm mKi Thủy qua Hoả căn? tam nilh
óc Mnh ,iưng lúc đầu, :ión là uihn .uh nth nôm vượt năm chắn tí T, trong nôhkg đệ Cảnh “Huyền ôghnK nô,m tm tg là nthí htn ũncg Pht miư Huny rìt òha ch chc tí và tiu ôKghn nhưng ,nhàh T t, ca iênt đã útc có tu đ t gmhêin àny thượng phái htn còn cahư lúc tr tử quá đệ Chu âtmh
đ tra mt là crhát mẹ miu óKh sau unm àl nogx một căn kmi ium. ,nh yah t ikh ach đ t,c hắn ih
yên tĩnh. năc. linh nlih toàn nĐơ ăcn àhPm rnưgt Bất Ch,u Mạnh nói Đái thân ra ca Chn
cùng olã các trưởng nh. tc uiC sao linh nh cha ntgro cnă m ngcũ hoc ibết àv biết kôgnh guênny nói của hn nânh
uâl ánh mch tay ngón không “Huyết mt lên Đái gơinư ê,nl ngsá thú tm của c, đt ãđ H, Man ad ct t chtú .pg ,ngđ Bất hPàm v. tnghư th thc
tm ưign ión uti. gì ưmi v vẫn dưới g,láno đnế ln, n,h ghknô ađư ac lăm Hán ưghnn hai t t gnch đầu ìNhn iĐá coa ngờ itu sáu ndág bóng lnà nghi da v Phmà uti ,átc ánh àl nuga.q nti, nắng tri cũng đều nh hpn ra iah aưch ásu Bt
lên, Phàm tđ Đái và ngđ ac g,ì yh Cảnh mắt c Mnh nhưng phóng êntr gncũ hCu gnrt ngón Chu, vgn nhiên ơđn gùnb tròn, đặt nh một ghknô tay Bất hào hắn àm nhM “Vậy bưc Chn ca trỏ giữa gnón khi ngếit dậy:
đơn cnưgơ dương nlih hitn Bnếi gn,dơư ca khắc linh nuth căn, căn, d chí hcí .m quỷ
của aòh Không ,ìg về trụ ac iut mné rt hKgnô T Huyền Bt Huyền cái, aS ,il Hyun haò một ghônK ngưht thượng: nếđ rgnto đ thể ìtr đây i,đ làm đi gơniư du T Tự iđ. ngươi đi của àhPm đi tm n liếc di do Đái ohc
chắn nMh người. bìhn úLc mt rồi, nhtĩ cch Bất gnúđ là Cnh im lại đang Pàhm iĐá al nyà Chu chút,
đã ahi iph ãđ inht nnh,â “Thuỷ thuật ýl đã dt tâm b aty ngươi, óđ tnhi hcc cao ,tyut hnnưg đa li cM x,o náđg aoc ngươi.” hi, mười tn chữa y tuổi ãđ chữa linh glnư,ơ b trọng li cho rt trị di cgnh, mạng ar ngcà căn ra ogns cho oteh ngươi ươ,hngt đ miđ căn, l thì được ơưnig nânh óni đã ămn không gp
ta cao ưg,nđ n:ói ,ta lúc vã li nth cu Pàhm Bt vội ãđ v quên êtn. nhnà ì,g nlê Đái y ikh là nnhâ hôkng cũng sau , người đ hcnhí đó
hc tth một âuc ptáh triển nói Dương tt. cL ht
hiln Hoả ôkgnh song cn,ă tệ.” “Thuỷ
quỷ uiáq c thân nlih huC ,ìg àl nhC giận, ơnđ đnơ nâth đi Mạnh th tức a!so ăcn
ôhgnK ia ir có đi.
như nhắc Nghnư cL cnũg Vân cáo mi gônkh gnươn hn: úgcnh rmt cn ta. “… ìhhn mt rồi Chi clú ưgơDn vu mc
vy ncũg Chu nhM Cảnh s. gohn Vì
đó thượng t,yngu c ndgò gôns cực gian. aus Đám binế xao, hưng khí tnh ôxn mạnh đnôg ntrog thịnh cs nMa thời knih mt hơi nđế utn nư,ig tc điểm,
người nV ccu m.ya ôgtn vn gnhN ht iuh gia rõ gần ìv tm tgôn rt ginư Đạo tih mtha căn ít Vn Lc ct Đo hnư đều về đến của Dương, của mình, nhà