Logo
Chương 1955: Căn cơ của Vân Chi

Vấn đề vừa thốt ra, Lục Dương bỗng cảm thấy tử vong cận kề, nhưng khi cảm nhận kỹ, lại chẳng có gì, tựa như ảo giác, chỉ có Đại sư tỷ lại gần châm thêm Đào Trấp!

"Tiểu sư đệ, đệ nói nhiều rồi, uống chút Đào Trấp đi!"

Sau đó, Vân Chi thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Lục Dương, ý đồ khó đoán!

Lục Dương luôn cảm thấy Đại sư tỷ nói ẩn ý, nhưng ngay sau đó, câu trả lời của bà bà đã dời sự chú ý của hắn!

ànng t ngay ,dià ết như cư!đ nn,hâ tiên cl ácc uđ bà c thở nũgc ivc không vy làm
nh, sao? tưl Đi điò cnă tnưgh c ch kch s mạng rẩy rnu ơc ly kgôhn sư ig âby cL lch nDgươ t it ac lit, mng đến
lhc uM th ac rõ tưởng kgnhô Tnhgư" nhớ bếti ncò sao?" yàn Hà! Bà bà ln rằng lia tiên Tử
là àoĐ Bí" đt ìv nơi khắp đào, êint aoh yàn đều tên tổ "nc!h àl Hao cảnh vy
điều ynà ihC! nnưhg ión nm nl lai giữ ih uếy niêhn mđi c T àv ca àNng cơ oh hgnkô hnkôg rat mn uh,an nVâ trở của y,àn Mẫu ànng ra àH, Vân oh hCi hcl cn hi ly uđ ht
mnu iưgn hắn htgưn ,c àL ra hc ,c nhn il đá, k nDơưg tinh sử tự úhtp ăvn àyn nhn ir gi ntgưh tếbi ch, ôhgnt hcl trên này! ihk không ếnbi bia tàhnh chữ Lục mù nơi
qau tmì unm loạn l,no íb ếchni tránh đã h ănm Ngu iMư" i,mên vạn Vân ob vô thiên tiên nyà!" ctr cảnh được mt ìv trở, t Đi ưr,tc kỳ, th toàn tình phen chiến êinl n,âhn trải uihn ir tc né
k nh n ai ưhn liên iv iTên rách, H,à íhk ,vy tản uih ius không ti suối hiln ra ,mđ eđm ũncg ra ngu nng !t nyà công cór có sông il hkgnô có gnDò ếun sinh thần kghnô nó nco s th hệ hĩgn cgnà nưc
nhân!" hti H,à cnh tiên nơgưt truyền cno c Tiên ulư t "nĐg tv ,li trong nòc thượng thời, óc íb tyurn của tm to
mặt! ưỡn H bản ý n!"tiê Bất đắc ra tử là tiên c,gn hCính"
đi rti á,tngh iv t hnìn ưngi aqu ar th lâu aib triều rt áđ vt tam iđ sử, os ,nơh mt đá còn của luâ, nyà cho s không c! gưhnt hlc Bia cngũ lịch ùd ihu là đã vương năm
Vân đương nhiều il Tiểu ogxn, ngM ũcgn bà bà h"N đu gần: ?ế"ht Mộng gia, â,đy thấy hN đương hôi aso aúm ,hiC gniư m đ ,agi
tm ti nsg àb Lc dn vi bia Dương Tiên c!hn sgn à,H ùcng đá "Đnế êbn i!r"
hni aòh ti ohc ",Ơ asu ra hnhì o, phaí sgnô hồ ignư nhtah không nóbg hắn t at một onc yuêtn Dương, cL tm quá!" gh!n nt hĩvn đã m hài ná này kia nuqe m
hya sinh k ,d óni nMg àm ,t t là tb ngM hnư htmê vậy, đều ưgnDơ Sắc là nhờ uqái càng êniT cL tm sư ?ra Đại
cảm thường, iếhmc tầm nưgơD nhcg ,odà gnôs kngôh bí Ynế, hàn vật ,nhiu nh dồi như gnr ý gdòn êtrn osa yht aoH l! Đào phk it như niTê hmat cũng cL n,ch ưs nơi Đại một hcú Tinê nu đã Hà, đưng uđ linh lượn, nyà cứ hc ac tựa Hà ĩhng vy qau sông iga thần óc cũng uêq không g,inò t, hkí nôgkh cno
là ôhip ký của uayq il, thuật v ra ưhac htia Qu gi ra l ngùd bây Nguyên ,ngv coi th pk chết at kếhni Lc ngược ta ôgh?nk mt T tuyệt óc nhhì ig huncy yx nyà? tng còn ưhn áith yaH Đạo nơưDg c
ut cnò đ à"B luyện!" à,b Tiu ưs ihp
đã nên không nhiều nv "Dn năm trôi còn n!â"hn tí, Vnâ ưmi nhân nam tc ,àd rt n ,qau thị amn
qauhn ơl ar không Vân ,v d tB khi aus ưđa H ngàn lửng êntr trung, ayox vn b nêit dàng không tr hCi vòng! inogà t yvâ ìht
nàng tmêh êtrn gnn chưa gò ngượng tv mđ, đ aHi gn c từng này ggnùn ưhn iđ má gàcn !vy hCi ânV
nêl đâu tm nh áo,s gDơnư tth àb "Đi iht là tignế thmê cL unm gian! knôhg s giữ hpi il il, h"c! cákhh
iĐ t nggnư ngông ơgnưD mm, a?so cuồng, iêtn ngùng, rnt áh Lục có ht ưs xem chn tm ynà ta hốc tỷ
noc này không ãđ "r!a chép h bai n,ht ngôs hnc "nBê ot óc gnhtư chỉ àl rốt tm li ictế yđ v abi noà igh Hà gih áđ m cuc tiên ncò Tiên tm ,đ đá, không
h"Tgưn Trong va tiên động: ó,in "nà?y àb lai clh Hà lòng tiên êiTn l nyà của quen thượng Hà Chẳng iếtb nêTi khẽ ?tm
H,à tr ngôkh iv ưnDơg đi! àb dgưn thú àB Hà!" Tiên thấy nil Đi," ươgin ơgnDư Lục xme óni hniu kéo dn hng đi êinT mc hnư Lục
toàn Nnhưg tính à,lm Tiu hoàn Dngơư atyh chất T hk!ác nàng lại
càng ũcgn thêm mặt grn tiên rntê àny, yht ,r !cưđ muốn Bt H không t n cười nnh hcn
uiT ti"? đã t Mộng Bt mà H bà ra Mgn hưntg ngạc: iNơư"g c l niêt nói v àl knih hCi
li ànng ra Môi r,y được! run ingm nếđ li ôhkng thốt
ca t lịch ấy "hn? gì rõ khoanh iA" nh La"i tv a,d rồi!" mt hi: óc nghĩ inTê nyà tB tiên hnôkg Hủ nêti nb tay, suy Hà
àl sao nuqe hna Lhni hCi cn ,chut Mu năgn àny uqne iak ucc nVâ Căn tniế nàng h,uct Nàng inl nơi tiếb đu chn! tr tếin bí uih cũng ìv Đa oàv ,âuđ Tử inêTh àvo nc,h av
v âtm Chi ig gò thn nhngư không đã âVn nhg t ám nv n!àng nguyên iha cảm, gn áco tư hnàn mặt bui ac
nTiê Đa bn ta ăCn àyn, àb ch tu ika: Thụ hin phát cg nog"rT vi!" dià nguyên, Tinêh tăng cg ra vào th tiến Lnhi cảnh, àoĐ kéo th
àH c khc tên áđ của Têni tự Mu ngdù tht năv ưhngt Bai Hà! T
m yta hôi Lục nói, n!Dgơư khăn têrn árnt vừa aV ndgù lau
têin "Đ Vân thú ac qnau thời phn t àH "!mxe Ch!i bản tás mxe hng gđn gn y,nà tniê bay ar, cn xét Tiên mex H Bt thn
l,à htc Hơn ôgcn tuhc nv quen thế? đề hiệu genh um hnt niêT osa àm ếnđ ca na, này
từ at úcCh đưc T"iu ac n"h!mi ,đ nhà êuq atr ihnTê văn ưs đ at đây là đệ
Cih ânV ưnD!ơg ly y,gi ưđa mt ra tờ hoc cL
ht Hà!" tộc at tnh hn Tiên koé ht phn ny,a ếnđ có đa dài â"Vn
hmtơ nDươg Đào mắt trùng, gyun nhc ,má này torgn aho íb khnôg li nùgrt Lc Hoa iơưt, àl tpúh ch cỏ mảnh gi ulâ. một ênn
ig đgná Lục ôv tỷ Đại âby thy li nưgNh ùgnc gưDơn cảm s!
không!" ,d iđ kghnô được theo! aT" t nmu do iđ óc Đại ưs gôknh
th n,că lhni tu ,giá kém thc "Uống bé hisn trung một lại irt nhất ô,gns có ũgcn ònc h đã ưcn có sinh luyện gđ"!n
ci,v gnox thưởng! nc Dương ,ta ac h ám hTt không ,hc đã T đưc ángđ Tiểu không khen màl at
iđ gia Mộng ti,ôh kih xem còn Hà N"h t"ihô! Đi ao,s Mgn crưt iđ !t koé etoh iđ gơưđn đi Vân muốn Tiên
à"!m i"Đ iđ gnM tihô Mộng Vân hiô,t kéo !iđ nàng lôi
ănC đây, nli Chẳng là sợ tới đòi nàh t bại niLh t tử iĐ soa! lịch ti, ca aĐ va ưs phải .l Tnhêi êTni qêu ĩ m tiên btiế lai hya mxe
đầu nên nha ì"?g Vân o"Nà ta ingươ Ch,i gọi
gì sư lùgn, với áckh iĐ hpía mặt vẻ myá hln chút vn uđ ngày êgyunn không cảm, bui t, biệt. so không ig ómc mắt t Hn Đi ìnhn quay ánh tgưnh v
rõ! iêT"n đầu úic tiên ihC tiền egnh ggin, t gôhkn nhỏ Vân tử s bối!"
gôkhn đầu ungy iv có này nVâ cthú anh loi ngđ ch imh, làm! hhíck ht Ch nàhh nàng hikêu Cih
"Tiên ?Hà"
uđ nmgi A", at gi đư:c itn mtêh gắng Hủ n,a Vân hgêingn c còn tB tia, cơ tiên gơưni một ih bên không ohc gì?" cười ng lại tm tử bối, gọi ,hCi at nên đến bt khép
nMg ta để ti không ý nôgkh mình: Vân nên iđ ưDgơn chúng yth còn cn hngkô ggnư gì, sớm, gnM ra có niga at thi icư, "Không... cũng ũcgn th"i!ô cL hui
ânV ng hn thận k bya hci knghô inêt cn quan bt phản bỏ iCh, nVâ Bt stá àno! tử gnvò ac H uqa iCh, qnauh titế
gnơi hip "iM uâ,l tu óc boa hai không Bà uâđ một lúc ylnu cần i:uv ngày, gấp h!c" óc bà cgnũ cngũ nhhà gáp nhg cần ti ut húct
ihnL lại ưhn nôght nkgôh tất uts oas vì Dưnơg v,y tỷ Đa nay nàng! ănC Đi ìv áhkc àhn sao hiểu ión Lc htnưg ênihn nbg êuq ,c iĐ hiu t môh sư Thiên