Logo
Chương 2010: Báu vật của Thanh Nham (1)

Ninh Chân tử chính là do nguyên trùng biến hóa thành, nó không có gan quyết chiến với Trần Thật, ngay khoảnh khắc chạm mặt hắn đã hoảng hốt bỏ chạy.

Nó đã bị Trần Thật đánh cho ám ảnh tâm lý.

Năm xưa ở Tuần Giang tinh vực, Trần Thật hai lần luyện hóa nhục thân của nó, khiến nó chẳng thể làm gì, hắn đã trở thành thiên địch của nó.

Lần này tìm đến Thương Nguyên, nếu chạy chậm một chút, e rằng sẽ bị Trần Thật luyện hóa thêm nhiều nhục thân hơn nữa.

gom trên tinh vực ng ns Tnr chờ đ đợi ,yv nhc t, ón đường mi áckh ignư tuh nhCâ àv đó, Ninh ntâh htàhn hóa nnhg đến. Thật
mâm iếkhn r,ũ tnh nđ,a ưhơng êtrn mùi liền .koiáh ếnqyu thấy tay tay c,nh mc ưgni e,xo viên mâm thanh hty ankoh ònrt íhk ếtkih ta móng gbn hnp ln nc,g nhit gânn hia cngù at ra tiên cái, ngửi nH
ơưnhtg ưcđ chân đã rt phần?" ếV"t vương ac my cuc ikh Trần
nh,ìm gnort một kh ho hnTah nùdg ngùr đạo hônkg đ.na Tnr òngl ênVi nhân tiếng, htT
,qânu xin đế chm "b.i Ninh muốn đảo, t,Th lại ra dâng Vn" nưtơgh nưghn Tam lnê Phúc Vi lên, đảo, Tma Ninh t mt ión: t cười nhn dược đệ hrc nhịn, Diệu hai mắt Chân Cânh Phúc đng Trần thủ, hT àov hntáh t ib. mch tử vị cr óel hnÁ nlòg nit vị nit Đ aih của đạo hca nhìn uâ,nq àl của
nđa Linh va khgôn t viu thể vô gniư cúPh viên đầu ynà inó: mt ngc tử âhCn Phúc hnt mừng, iM mặt linh xin Tam êi,vn mt Chân ihNn óc cũng híc". nu.ih "Đây ăn êtrn ngoài nhNi Tam ta nă av kgnôh cl thêm ra kinh của giưn yàd tyurn ivà ođ đan, ta, nhiều đan, ch
cười dgnù tử Phúc t, Trn không?” ónđ my hup mm nđa của aTm inNh nH nâCh nNhi ly náh t mt ivên thần mnu nói: Chân
nâCh mắt ađư ìnhn g.san t Ninh
kh hi chi hậu này tr dit ,nh hayT hTt rnT vnĩh ha viễn! ơc khắc hnân b trừ chế, ngb
đã iưgn tnêi ũgnc t àyn, àl từ Cnâh .âlu tử đ,o úgđn Nnhi hPcú mTa Chân chết xuất óc t hnnâ tnhâ hnNi sự ưngnh tht
uynl ac cl ta nh?c at, ig nió ón:i đu ms bảo Đạo đo đã nTr có ta !pgonh cảnh hđn ac sm at “Ai đang ht ôn đcư rtgno hTt phục ếnđ nhc đã khgnô h,óa hi dưỡng, b ođ
nươgi cưđ gn Trn nhgkô igươn thể li có ?cl nưgơi bảo, nhơư,gt ma .cưđ được tự có ápph th Gốc gơnưi ma pháp hải, thụ ihp ưcđ nhanh cảm ht ma qnâu bo hcn, ođ hi ưghơtn, iuD Byâ thể ơưgin ođ thực ?kngôh ìht giờ luyện hnp gtnưhơ nyà chp mÁ Hc hnc, của này ônkgh ncò ach htàhn ón:i tngr t, ghnnư ym ht hpu đạo hac không th ôhnkg b Vi
aTm óc nđàh tình nth này, yth nv Viên Phúc muốn nìhh Thanh đan, ý hnn ăn, nàgn kgnhô ưghnn cũng Xu ùgdn onàH hnn. ngũc
tt gnđá vi Thm lên k, nếđ cnò lạ của h ,hcí gưnht! hui ngtă ut quả
gì." t gnưHơ ưgNnh ac hn là qnuâ ca làm xưng rất Th k nđh đế ôtn óC". t.a li Vn àl btếi xem đồ Hắn ếnđ t at Quế tử àl ân,qu lão không ânuq nnê uiá.q đ đồ Quế nưgơH C v :pđá tổ yâ,đ
nkhôg đgan tuty Hn Trn" vờ cnh ôhngk ếvt không ếtV vơgưn hnâc h!n t.ya" để thươ!ng ar iđ bị gthơnư nặng, cch ámd giả ta chỉ ưntghơ cũng
nbè b hTt và hin Thọ nảy đả đường iDu thương, Trần r,nt ưgNhn đế đồ êtnr nhis Vi uqnâ ý xu. tháp Vạn ón b quân ođ
ôhngk vậy, Tma uQế Vi nào quân Đ"o âm iDu â?nu"q lẽ Hương hữu, Pchú :hi ođ tyh ođ yutnr
Câhn chứ dnha ca cúht là t bối, caưh ni:ó ch táih mặt iđ tng Nnhi ôgnhk t "Quế tm." vãn pg đệ tử nưHơg cs nheg unqâ
ly Hoàn và cũng nl Xu a.nđ hnân lượt káhc bị ,gnơtưh ácc hTnah mt tiên bo Viên, lihn đã nhn vốn
ơ,hgtnư đo Tam ,nađ của ynà gitnế: dcư nhil ahc thông hk là óc lại ""h gnôhk y.v ylun ngươi?" tinh ,ngthư nquâ tầm quân Hgnươ đna nV "Tiên thánh là gn úPch ìg như ếQu ca húcP qu Th dui đan ếđ ođ ôkhng mt Tam dưc
cH tình ,nhân và tm ênn ,g ũcng ,vt tun gp yam ìmt nguyên hung iếtn gnđ ãđ Vị ob iut tbiế quái nthí ihp âhnn mih áub tm tếk gùntr àl tr là quả không inêt mt oàv hìnm này nr,gùt ghc.n hi aóh b hgnkô này Ám vật chỉ nyguên tiên
mt iếnt nlàh ngắn otgrn thời iL nêti đã vượt tvế uống thương bộ thèm tu mấy hìnn lại, t,ungh vi bc! đan, gnũc ch cákh aign gnàv ghnóc có nahhn nnhâ àv ntiê ob vội
chm ahhnT ăn cnũg lòng Viên Thật hc ãđ iđ nhìn hắn là nTr này, uết,qy rTn nc rogtn hnôgk gọi đan ă.n ,hTt hc yutt Phúc vào ht Tam thần cmh ônkgh
iđ. do cúth, ă,n hinl hn không Xu d Hnoà tm gnũc không yth ăn, lén mà giấu anđ
y"âĐ yv?" dược anđ àl iud lnih
t Trn ưh,tgơn “Ta bị tTh ciư hgkôn hic. ?ađn nc htn ìg
hnân htn tinê tức tiên hokan lp i,àong thy grnto ntg đưc hinê,n t àov gnùc khoái cah s nhtâ nađ, tiên uyT mc ngay toàn nguyên nbg h,ài hinl mấy chi nlưg yht cđư bách ađn hutn ngu dỗ, nuôi cưng r.t đã chịu, bng, d thường, cmá đna gôknh imù anl gin ulng phi cũng khác li cả ob ar năng mt at gdưn tứ tinh
gdnu ahnd nCâh hni còn ihnN mo t. grùnt mo ưmn udng do biến ngêuNy htt chỉ ac tni dùng t, ca nkhgô óha hiệu hnâC là Ninh àhnt,h it tùy
cũng Xu âdgn ân đo nađ li và âhn,n êiVn Hàno người t hyt nâhC .hákc nc thúc họ Ninh những ghônk nhhTa không ,nă ohc cig,
khổng ũcgn thân êynung nguyên ca nhanh, Cnhâ óc uĐ oyxa tu thay oca. như hNni lồ, ntgùr não. não, nó tiáh óc cngù hpc cấu unyhc hữu rútc tír cực ón sở nhc đổi ca của hnếki tp, ht ón hóa do hình iđ nhưng óc nv đã túcr âtnh nìmh t b cực đ ôgnhk cu htnàh Nhục trùng đại onã
h:i cười hưtơng ncò phu t, vn ri kih ca uâqn sao? gn"t?hơư Vn oSa "nTr đế nhp hết ãđ ahc hgnôk ihp tám Thọ nơưig by
đ,na hngnư một "m" yat mà Thọ thu một Vạn viên ùdgn yat tiên trong mc vào đế ly ngay gn hgnkô .áo t,ingế uqân
Tam ht gọi ch uđ vào rTn htn là t Pcúh tự chữa mình cuối không đan, htT chạm hề đến thương.
gtrnư ưđc hi. h của đ vi ũcng Vtế êrtn itên được, người il thường nghtươ ođ tyh àv đạo cph tc th năv mt có ođ lành
nCgh àl t,m nói: ra Thật Trần để uếy t thôi.” cđh vờ tya àm thương, m ta ig qua d htế nagđ k cha ra ciư
Vi áo, như ayt Thọ đan, nnh quân Diệu dgùn Vạn g.yan nghe không tngro đo invê cũng giống ugi têin uâqn ếđ một lấy ,yv ng