Logo
Chương 2050: Đại Thánh ăn bám (5)

Hắn khẽ siết chặt nắm đấm, hư không dường như cũng vặn vẹo theo.

Hai ngày sau, tiếng chuông thanh thoát vang lên từ xa, báo hiệu một bí cảnh sắp mở ra, bên trong chỉ có một loại kỳ dược duy nhất — Kim Diễm Hoa.

Loài hoa này cắm rễ giữa kỳ hỏa, nụ hoa gần như hư ảo nhưng lại chân thực tồn tại, có thể nâng cao bẩm phú của người tu hành.

lại. li định chặn cảnh, b nH uyaq đã ưngnh
il. ngcú,h như khóm tìm ti đậm người. aho ikhn ac nlư gưnng nT nib nu gđn đnế t uhanq gù,nc ayl giữa cm k đạo ngt linh hniM cảnh, nhất ganđ ngn âus vận Cuối thấy Xung niơ la lờ,
nàihg ivên ,cth nyà. hiện gnort tại t K iga ăgtn có ếyu hhcní nhân tranh ht ht ngũ năng ch là thành ccá htp tiềm
nagv ôhncgu m nl tn httáo lên vào đậm tc ra, thì mặt. nhli thahn tgniế p tm vết không tính n,a nồng ihK
về nrtah gnc cách h,cn Kim lấy áih àvo .đyâ sạch Lão shnà sanh òl hcng nhim d:n ht nagm Hoa “Cầm iàb tư bí mDi
évt Minh sạch tmá hc. hai rtnog mươi k đã Tn ,yl ah ,tm cắt hpngo aóđ ấn Ch b hoa hp dụng, tại s ygna ngc chớp vào nucêyh
rgnot phen nh s m"là hy đã có ro ,cr ênn rất ,đến Minh gòln nT ngv tm Gi hy.nu"c ãol
trực m.t mìk òdm phép muốn b tiếp ra trút ôghkn Kỳ nỗi khí, mt cho các trogn Thanh aco, giận, tgyNu ,ngó htya thân gnlò gnb uáq oán ,thc gnũc phận nưhng nné êbn gtn
ccá T,hìn óc v hạch T nhìh “Tình óin hgen hTư âVn iah at ca thánh k ếhiut tuh máb nă nya l htế đn.ế nàng thi gVn đồ noà đo đã aHi ngày àv nghe nđ tâm unm rồi?
yàn coi mt đu hóc nơh íb t. nhcá àl ch mtâ ,nhc ncò iáh hhc ôgnđ ,đ quét của gi ùyt ưhn ibt h áđm nthhá tm ưđc c Bên đ. b ai khó hoa, nấy gcnh cs v truy shc niơ cĐ mg. trnog vỡ tột my Bn
tống khỏi "Xoạt" mt bị hắn ra tiếng, cảnh. bí ryutn
ch nh theo nói. hậm y"H ơnC acưh chút!" sm m rotng tiếp Tần hcn chịu. bỏ ưđc giận cùng Minh vgn khó ar khiến trút ònlg tm
này. thú lão ò,l bao h nói nđ nadh nưh măn ilo nhtì ir gsn Bát yv, tính mà gnôhk vẫn àl uhêin áuiQ mà gũnc iv ngh áqui htế bát hiP tin òl
àl hàgn hkác uđ tm uđ itến gạt mki sang .nêb nh Nihm mọi áhi aho, mid .àvo ihnM ignư b Tần hit tm dgòn cuynh teoh v ac
Ti li mt đợi cảnh, ãđ u.lâ oàv đông từ hc đám
nđg anđg rất ti.ôh iuđ Nó Minh ra nT hc bc hnn chửi ,ib uithế lnê
?nh Minh đuâ knôgh ìg sững ucyhn n..ày. nT lnêi sờ, quan nếđ hắn cch
ưngi ia.k ưL bí cv biệt, gnt tnr có đnế hcn rynut uếhtKy thẳng gần th oTrng kuh cđ óc ưđa
lên. àl hannh kia sao inưg ,ia tth Có hãi knhi ếth?" "K li đnế
Hắn dy, niết mt gp hncu gnđ voà cảnh. “Ta b k íb nhng óđ đi chút.”
nH ưcb hn nhcâ cnh, tvú oàv Chính âhnc Kiều, vì lp ngự alo imK av Nuyêng ht,ế ti.r v bí tức íhpa
hip rời thế, lại ngờ lò Lão hnMi n,gc vừa đi Tần nanhh ?soa knôgh nh gcnh tay ar ng mi ikhn nếđ
mắt để nòc kịp, yếhCun ohc tay đứng nig ahhTn nhưng rt náhđ mà!" tm phen nhgkô àyn oàn nìhn khác. athy pk ra ưngi Tn tbếi ch trút Minh còn trơ vn t.yugN tay cách haưc "Ta hcgn hắn hđn